Tôi trả thù chồng bằng ngoại tình

Tôi trả thù chồng bằng ngoại tình
Dù rất yêu anh, nhưng tôi cũng không thể chấp nhận được chuyện anh ngoại tình.
Mặc dù vậy, tôi không buông tha anh khi biết anh có tình ý với người con gái khác. Vì tôi muốn có được anh, muốn anh là của tôi. Không biết, tôi có sai lầm không nhưng cứ nghĩ tới chuyện anh sẽ thuộc về người đàn bà khác là tôi không chịu nổi. Tôi không cam tâm mấy năm yêu nhau, được tôi cung phụng, chăm sóc, giờ anh lại đi với người khác. Nên tôi nhịn hết khi biết anh lăng nhăng. Nói đúng hơn là tôi hiếu thắng.
Ngày yêu tôi, anh hứa hẹn đủ thứ, rằng sẽ không bao giờ phụ tôi. Ai cũng bảo tôi phải cẩn trọng anh, vì anh vốn là gã đàn ông tham lam, hám gái lại còn hay đua đòi chơi bời. Anh yêu tôi chỉ vì tiền, vậy mà tôi không tin. Tôi cứ nghĩ anh tốt bụng, yêu tôi chân thành.
Khi anh qua lại với người con gái khác, tôi bắt gặp, anh cũng giải thích rằng, anh chỉ là bạn bè, còn đâu có ai để anh yêu được như tôi. Tôi cũng ngây thơ và tin anh sau những cử chỉ âu yếm và những món quà nịnh nọt của anh. Có lẽ, vì quá yêu anh nên tôi mù quáng. Tôi cũng chiều anh hết lòng. Là người giỏi nữ công gia chánh nên có món gì ngon, tôi đều học làm và nấu cho anh thưởng thức. Những lúc ấy anh khen nấy, khen để cho tôi hài lòng. Cũng vì thế mà tôi càng gắn kết với anh hơn. Nhiều người cứ bảo tôi này nọ vì dại mà tin lời anh ta, nhưng tôi cứ yêu và tin anh như vậy.
                 
Khi anh qua lại với người con gái khác, tôi bắt gặp, anh cũng giải thích rằng, anh chỉ là bạn bè, còn đâu có ai để anh yêu được như tôi
Vả lại, chúng tôi sắp cưới. Nên còn gì phải ngần ngại, dù sao thì cũng là vợ chồng, chúng tôi cũng là của nhau, sinh con đẻ cái cùng nhau. Nhiều lần anh phạm lỗi, tôi nói anh cũng có quát tháo. Nhưng khi tôi dỗi, anh lại nịnh nọt, yêu chiều tôi làm tôi quên tất cả. Tôi cũng nghĩ, đàn ông thì ai chẳng tham lam, có trêu ghẹo con gái nhà khác một tí cũng là chuyện chẳng sao cả. Còn chuyện người ta nói thì quan trọng gì, căn bản là mình yêu nhau thôi.
Tôi đã chiều anh hết lòng, hết dạ. Khi anh lăng nhăng với cô gái khác, tôi bỏ qua hết. Vậy mà anh được đà lấn tới, thấy tôi yêu và dễ dãi với anh, anh đã không nể tôi. Anh nghĩ, mọi lỗi lầm của mình chỉ cần nịnh tôi, âu yếm tôi là tôi tha cho anh. Có lẽ anh đã nhầm, thế nên anh mới sai lầm nghiêm trọng trong ngày gần cưới của chúng tôi.Tôi biết anh cũng thích tôi vì của cải, nhưng hoàn cảnh của anh, là trai tỉnh lẻ, lại không có nhiều tiền, nên yêu anh và làm vợ anh, tôi chịu cho anh một chút thì có sao. Cũng là giúp người mình yêu có cuộc sống khá giả hơn.
Anh rủ bạn bè đi nhậu tới khuya, rồi đi chơi với gái. Anh rủ cả cô bạn gái cũ đi cùng và qua đêm với cô ta trong khách sạn. Thật may, có người bạn của anh đã nói cho tôi biết, vì họ cũng thương tôi. Thế nên, tôi đã đến tận nơi và bắt được quả tang anh đang ăn nằm với cô ta. Anh sợ hãi vô cùng, cầu xin tôi tha thứ. Điều anh ngạc nhiên có lẽ là chuyện tôi quá bình tĩnh, tôi không hề trách cứ anh, cũng không nói anh này nọ. Tôi chỉ bảo anh hãy về nhà, chuẩn bị chuyện cưới xin.
                    
Anh rủ bạn bè đi nhậu tới khuya, rồi đi chơi với gái. Anh rủ cả cô bạn gái cũ đi cùng và qua đêm với cô ta trong khách sạn
Anh cũng theo tôi về và tỏ vẻ hối hận. Nhưng những ngày đó tôi không tỏ ra khó chịu với anh. Tôi coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Anh đang nhờ vào tôi mà mới có được mọi thứ, cũng đang bấu víu vào gia đình vợ nên có lẽ sợ hãi vô cùng.
Khi cưới nhau về, tôi bắt đầu tính toán chuyện cho anh biết mặt bằng… ngoại tình. Tôi đã ăn diện lộng lẫy, đẹp như bà hoàng và thường xuyên đi giao du với các sếp lớn của tôi. Riêng chuyện công việc của anh được bố mẹ tôi lo, tôi mặc cho anh làm. Tôi bỏ bê anh, không quan tâm anh như trước nữa. Về tới nhà tôi cũng vắt chân lên ghế ngồi xem phim, không làm một việc gì. Để mặc cho cô giúp việc làm mọi thứ.
Rồi lại còn chuyện trước đây tôi luôn nấu ăn cho anh, giờ tới một bữa tôi cũng không thèm dù tôi thừa sức làm việc đó. Tôi sống vương giả như bà hoàng. Tiền của anh, tôi giữ hết. Vì anh đang phụ thuộc vào gia đình tôi. Tôi ngoại tình công khai, anh đánh ghen cũng không làm gì được. Vì tôi lại lôi chuyện cũ của anh ra đay nghiến nếu anh có ý ghen tuông. Tôi nói anh không nghiêm chỉnh thì đừng hi vọng tôi như vậy. Sự thay đổi chóng mặt của tôi có lẽ làm anh sợ.
Tôi cảm thấy, anh đáng bị trừng trị như vậy. Sống làm chồng một người có gia thế giàu có như tôi nhưng lại chẳng xông xênh về vật chất. Trong túi chỉ có vài trăm bạc để tiêu, có lẽ anh khó chịu lắm so với quãng ngày tôi cũng phụng anh. Nhưng tôi mặc anh. Câu ly hôn anh cũng không bao giờ dám nói tới, vì thật sự, anh đã là con rể của nhà này, được bố mẹ tôi nâng đỡ và không có họ, anh phải tay trắng.
Tôi làm thế để anh không còn huênh hoang nữa. Để anh biết, sống trên đời hãy biết an phận, biết bằng lòng và tự điều chỉnh bản thân cho đúng chừng mực. Đừng thấy người khác dễ mà mình cứ lấn tới, vì chuyện đó không bao giờ có kết quả tốt đẹp cả. Tôi thật sự yêu anh nhưng càng nghĩ, tôi càng hận vì anh đã lừa dối tôi.

Bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Bài viết liên quan